Việt Nam: Đằng sau tấm biển sang Mỹ thăm con của “vua cà phê vỉa hè” là câu chuyện gì?

0

Vietucnews – Mới đây, cộng đồng mạng chia sẻ rộng rãi hình ảnh “ông vua cà phê vỉa hè” đang tất bật chuẩn bị sang Mỹ thăm con gái với dòng chữ thông báo: “Cà phê Buôn Mê Thuột tạm biệt các bạn 48 ngày, từ thứ ba ngày 5/3/2019 đến hết 21/4/2019, lý do: Đi Mỹ thăm 2 đứa con gái đang là bác sĩ – giáo sư”. Ít ai biết rằng, đằng sau những dòng chữ này là cả một câu chuyện xúc động…

Bán 2 căn nhà để lo chuyện ăn học cho con

Một ngày trước khi sang Mỹ thăm con gái , chú Long (74 tuổi) vẫn thong thả ngồi bên chiếc xe, vốn là “tiệm” cà phê di động của mình, đùa giỡn với mấy vị khách quen.

Ở cái tuổi 74, nhưng chú Long vẫn rất trẻ trung và vui tính, phần vì các con giờ đã ổn định, phần vì công việc cũng đem lại nhiều niềm vui. Người dân ở quanh khu này ai cũng quý, cũng nể ông già bán cà phê vỉa hè nuôi 2 đứa con ăn học bên Mỹ, nhưng ít ai biết rằng để có được thành quả như ngày hôm nay ông già ấy phải trải qua biết bao cay đắng.

Chuyện đời của người cha sau tấm bảng thông báo đầy tự hào: Vợ mất, phải bán nhà để có tiền cho 2 cô con gái ăn học bên đất Mỹ - Ảnh 1.
Tấm biển của “vua cà phê vỉa hè” khiến nhiều người thích thú.

“Vợ chú mất cũng được mấy năm rồi, hai đứa nhỏ qua Mỹ từ năm 2009, hồi đó gia đình chú cũng thuộc dạng có của ăn của để, nhưng biến cố nên tiêu tan hết rồi, thành ra chú phải bán 2 căn nhà để lo chuyện ăn học cho hai đứa nhỏ. Mấy năm nay chú ở nhà trọ, bán cà phê vỉa hè riết rồi quen, cuộc đời mà đâu ai biết trước điều gì”, chú Long thật lòng tâm sự.

Từ ngày gia đình sa sút, chú Long tự tìm tòi phương kế mưu sinh, vốn thích cà phê nên chú tìm nguồn cà phê hạt trên Buôn Mê Thuộc về tự xay, rồi pha để đi bán vỉa hè. Hỏi chú: “Có bao giờ tiếc nuối cuộc sống của quá khứ không?” Chú lắc đầu: “Không đâu mày ơi! Hai đứa nhỏ cũng thường gọi điện thoại về động viên: kệ đi ba ơi, suy nghĩ làm gì. Ừ thì, chuyện gì qua rồi cứ để nó qua” .

Chuyện đời của người cha sau tấm bảng thông báo đầy tự hào: Vợ mất, phải bán nhà để có tiền cho 2 cô con gái ăn học bên đất Mỹ - Ảnh 4.
Từ ngày gia đình sa sút, chú Long tự tìm tòi phương kế mưu sinh, vốn thích cà phê nên chú tìm nguồn cà phê hạt trên Buôn Mê Thuộc về tự xay, rồi pha để đi bán vỉa hè.

Chú Long trầm tư tâm sự: “Hồi đó nhà có điều kiện nên chú cho hai đứa đi học Anh văn từ khi còn bé xíu. Nhưng học giỏi không chưa đủ, phải có đức nữa”.

Chú còn kể thêm, lần đó con chú nói dối chú, chú tát 1 cái điếng người. Vợ chú la làng lên: trời ơi sao ông đánh con tui. Chú mới nói: bộ nó là con của một mình bà? Sau đó chú dặn con gái rằng: Cuộc đời con dù trong bất kỳ hoàn cảnh nào, dù người ta có kề dao vào cổ, con cũng không bao giờ được nói dóc”.

Ở cái tuổi 74, nhưng chú Long vẫn rất trẻ trung và vui tính, phần vì các con giờ đã ổn định, phần vì công việc cũng đem lại nhiều niềm vui.

Con gái lớn của chú Long hiện là bác sĩ dinh dưỡng ở tiểu bang Texas, còn cô con gái nhỏ là sinh viên năm cuối ngành Vật lý – Hoá học.

Chú cười: “Ghi làm giáo sư thì hiện tại chưa đúng lắm, vì con gái chú mới làm trợ giảng cho giáo sư thôi. Nhưng nó học giỏi lắm, mấy ông thầy đang xúi đi học lên”.

Nhiều người nói đùa sao chú… ăn gian quá nghen, con gái mới làm trợ giảng giáo sư mà ghi giáo sư luôn rồi. Chú thì bảo, tương lai sớm muộn gì nó chẳng lên giáo sư, nó giỏi mà! Chú luôn tự tin và tự hào như thế.

Kể về hai cô con gái, lúc nào chú Long cũng hân hoan: “Để chú kể cho mày nghe chuyện này. Bữa trước bài kiểm tra của con gái út chú bị trừ 0,5 điểm, nó mới gom hết sách vở tài liệu lên gặp ban giám hiệu để khiếu nại, hết hồn chưa. Sau đó ban giám hiệu xem xét lại thì thấy là đúng, ông giáo sư bắt tay xin lỗi nó trước lớp, rồi đề cử nó làm trợ giảng của ổng luôn”.

“Qua Mỹ ở cũng được, nhưng mà ở đây vẫn sướng nhất”

“Cũng may trời thương!” – ông già vẫn thường nhắc đi nhắc lại câu này. Trời thương nên mới có hạnh phúc ngày hôm nay, ổng tin vậy.

Nói về việc qua Mỹ định cư, chú cười bảo: “Qua Mỹ ở cũng được, nhưng mà ở đây vẫn sướng nhất. Qua bên đó hai đứa nó tối ngày đi làm, đâu có thì giờ rảnh rỗi. Ở đây sáng dậy sớm chạy thể dục mấy vòng, rồi đi bán cà phê, chiều về xay cà phê, pha cà phê, uống lon bia rồi làm một giấc. Không phải ngon lành hay sao”.

Chuyện đời của người cha sau tấm bảng thông báo đầy tự hào: Vợ mất, phải bán nhà để có tiền cho 2 cô con gái ăn học bên đất Mỹ - Ảnh 3.
Người dân ở quanh khu này ai cũng quý, cũng nể ông già bán cà phê vỉa hè nuôi 2 đứa con ăn học bên Mỹ.

Chú kể đồ đạc đem đi Mỹ chẳng có gì nhiều, chủ yếu là 3 ký cà phê, nửa ký muối Tây Ninh với 150 bịch bánh tráng trộn đem qua đặng làm quà.

Mấy vị khách quen đi ngang qua ghẹo chú: “Chú đi lâu vậy rồi cà phê đâu con uống!”. Chú cười hè hè. Bỗng chuông điện thoại reo, chú Long chỉ vào màn hình bảo con gái gọi:

-Alo! Ê mày, ba xong hết rồi, kể cả 150 bịch bánh tráng của mày ba cũng nhét vô vali rồi nha! Bên này ba được cho 1 cái khăn choàng với 1 cái áo ấm, rồi vậy nghen con, nghỉ ngơi đi!

Khi bạn đọc bài viết này có lẽ “ông già cà phê” đang trên máy bay sang nước Mỹ xa xôi để thăm con gái. Mong rằng sau 10 năm xa cách, họ sẽ có những ngày đoàn viên thật ấm áp.

Trong cuộc sống, những điều giản đơn mà đáng yêu như tấm biển của ông chú cà phê vỉa hè lại khiến chúng ta nhận ra rất nhiều thứ…

Theo Trí Thức Trẻ

Xin mời đóng góp ý kiến của bạn!
Việt Nam: Đằng sau tấm biển sang Mỹ thăm con của “vua cà phê vỉa hè” là câu chuyện gì?
Đánh giá bài viết