Đến lúc phải nghiêm túc suy xét vì sao mọi người lại ghét các ngân hàng

0

Bạn nghĩ vì sao mà mọi người thường rất ghét các ngân hàng?

Giả thuyết của tôi là có những lý do sâu xa hơn rất nhiều so với các vụ bê bối về bảo hiểm nhân thọ hay các kế hoạch tài chính.

Ai cũng cần ngân hàng.Theo cá nhân, thì chúng ta đều cần có ngân hàng để giữ cho tiền của mình  được an toàn và họ cho vay các khoản lớn để có thể mua được thứ mong muốn. Theo quan điểm xã hội, như GFC đã chứng minh thì chung ta cần có một hệ thống ngân hàng vững mạnh và ổn định.

Khi một cái gì đó vượt qua ranh giới từ “muốn” thành  “nhu cầu” nó sẽ thay đổi toàn bộ tâm lý của người tiêu dùng. Nếu bạn cần một cái gì đó, nó sẽ làm cho bạn dễ bị tổn thương, và tính dễ tổn thương ngụ ý một sự bất lực nhất định trong giao dịch. Người tiêu dùng có quyền lựa chọn, nhưng khi bạn đứng trước sự lựa chọn giữa bốn ngân hàng chính  tương tự nhau,nó không còn là quyền lực thực sự.

Trong khi đó, 4 ngân hàng lớn đã thu được 31 tỷ USD lợi nhuận trong năm ngoái. Mọi người thường không ghét các doanh nghiệp hoạt động để kiếm lợi nhuận. Nhưng khi mà lợi nhuận được thực hiện ở mặt sau của một cái gì đó bạn thực sự cần, sau đó bạn trở thành tiềm năng và cảm thấy bị khai thác.

Nếu các ngân hàng thuộc sở hữu tư nhân, chúng ta có thể ghét chủ sở hữu tham lam của họ. Nhưng bốn ngân hàng lớn được sở hữu công khai, có nghĩa là chúng tôi (hàng triệu người Úc với một số cổ phiếu ngân hàng) là chủ sở hữu tham lam. Giống như tất cả các doanh nghiệp nhà nước, giám đốc điều hành của các ngân hàng thực sự có thể nói công việc của họ là tối đa hóa lợi nhuận cho cổ đông.

Đây cũng là vấn đề tương tự với  các nhà cung cấp điện, NBNco và các công ty bảo hiểm sức khoẻ tạo ra. Tất cả  đều có các  sản phẩm mà chúng ta (đến một mức độ) cần. Họ cũng được thiết lập để tối đa hóa lợi nhuận. Nếu bạn cần một cái gì đó, và cảm thấy người cung cho bạn đang tính phí nhiều hơn là công bằng, thì bạn cảm thấy bị lợi dụng. Các ngân hàng đặc biệt dễ bị ảnh hưởng bởi điều này bởi vì lợi nhuận của họ quá lớn và giá trị mà họ tạo ra ít hơn rất nhiều. Khi các vụ tai tiếng về bảo hiểm nhân thọ và kế hoạch tài chính bị xáo trộn thì cảm giác bị bóc lột và khai thác dẫn đến sự tức giận hợp lý.

Những gì chúng ta đối mặt ở đây là thức tỉnh xã hội  trước những hậu quả  của làn sóng tư hữu hoá đã xảy ra trong những thập kỷ gần đây. Không phải ngẫu nhiên mà tư nhân hóa mới đã trở nên ít phổ biến hơn. Trong khi các chính trị gia hành động có thiện chí khi nói rằng không có lý do thực tế nào để chính phủ điều hành ngân hàng, cơ sở cung cấp điện hoặc công ty bảo hiểm y tế, họ không dự đoán được đầy đủ những hậu quả xã hội trong việc cung cấp “nhu cầu” của người dân thông qua các công ty vì lợi nhuận .

“Chi phí sinh hoạt” đã trở thành số 1 trong danh sách các điểm diễn thuyết của bất kỳ chính trị gia nào. Nhưng chính phủ phần lớn đã mất quyền kiểm soát chi phí của các nhu cầu của chúng ta. Vì vậy, bạn có cảm giác dân chúng bị bóc lột, không có quyền lực và giống như lệ phí thẻ tín dụng của ngân hàng đang đi vào túi của các cổ đông giàu có (họ), những người sau đó thấy rằng các chính phủ sẽ không hoặc không thể làm gì nhiều về nó.

Trong trường hợp của các ngân hàng cụ thể, cách mà họ tạo ra lợi nhuận có thể làm sai lệch quan niệm của chúng ta về một xã hội công bằng.

Hãy tưởng tượng cho một kịch bản giả thuyết thứ hai (tôi không ủng hộ cho điều này), trong đó bốn ngân hàng lớn đều thuộc sở hữu của chính phủ, nhưng thu thập chính xác lợi nhuận như hiện nay. Sau đó, lợi nhuận đó sẽ được coi là thuế.

Nó sẽ không được coi là một thuế rất tiến bộ. Chúng ta có một truyền thống lâu đời về thuế thu nhập thu được từ người có thu nhập cao hơn so với người có thu nhập thấp. Nhưng phí ngân hàng chủ yếu dựa vào mức nợ của bạn. Vì vậy, trên thực tế, chúng tôi sẽ đánh thuế các thành viên nhất định, có mối tương quan với thu nhập (người có thu nhập cao hơn có khoản vay lớn hơn) nhưng gần như không bị cắt giảm rõ ràng như thuế thu nhập. Trong khi đó, những người không có nợ, và chỉ có tài sản, sẽ tránh được những khoản thuế này.

Nếu lợi nhuận của ngân hàng là thuế thì chính phủ có thể quyết định cách chi tiêu. Nhưng tại thời điểm này, lợi nhuận đi đến các cổ đông. Điều này có nghĩa là tiền bằng một cách nào đó mà tất cả người Úc cần lại đi vào tay những người may mắn có được số cổ phần trong số bốn ngân hàng lớn.Nhưng một lần nữa, sự phân phối của những lợi nhuận này là khác nhau.

Làm thế nào để đối phó với vấn đề hiện tại của “nhu cầu được tư nhân hoá” đòi hỏi phải có những cuộc thảo luận công khai nghiêm túc ở một mức độ. Nhưng không có thảo luận nào còn nguy hiểm hơn nữa. Bởi vì nó là một trong điều cơ bản thúc đẩy sự vỡ mộng ngày càng gia tăng với chính phủ và chủ nghĩa tư bản.

Mặc dù rất quan tâm đến việc xem xét những hành động sai trái trong quá khứ, nhưng ủy ban hoàng gia ngân hàng có thể tạo ra những kỳ vọng không thực tế của công chúng rằng “một điều gì đó đang được thực hiện” về các ngân hàng. Cải thiện quản trị và trách nhiệm giải trình sẽ là một kết quả hoan nghênh từ quá trình này, nhưng nó sẽ không giải quyết được vấn đề cơ bản. Đã đến lúc chúng ta thảo luận nghiêm túc về lý do tại sao chúng ta ghét các ngân hàng.

Theo the Sydney Morning Herald

Trâm Ngọc/Vietucnews

Xin mời đóng góp ý kiến của bạn!
Đến lúc phải nghiêm túc suy xét vì sao mọi người lại ghét các ngân hàng
Đánh giá bài viết